Rừng Na Uy

Entry for 23 February 2007

Ngày mồng năm Tết. Thay vì phải tranh thủ đi thăm bạn bè cho hết, tôi lại chọn chúi mũi vào một quyển truyện. Tựa lưng vào chiếc gối mỏng, chăn đắp xộc xệch, xung quanh là bánh, kẹo, vỏ bánh, vỏ kẹo cùng vài thứ vật dụng khác vương vãi trên giường, tôi đã ngồi lỳ từ 10 giờ sáng đến 5 giờ chiều, lật giở từng trang sách và chăm chú đọc. Với mái tóc rối chưa chải từ sau khi gội đầu buổi sáng được túm lên một cách cầu thả, tôi nghĩ rằng mình đã có một hình ảnh hoàn hảo về sự bê tha trong một kỳ nghỉ dài ngày. Và điều đó làm tôi dễ chịu.

Và giờ đây, vẫn cái đầu tóc rối, tôi đang ngồi uống nốt cốc sữa đậu nành từ sáng, 10 ngón tay dính chặt vào bàn phím với hy vọng rằng có thể viết ra bằng hết những gì nhảy múa trong đầu tôi sau khi đọc xong quyển truyện mà trong đó có một đoạn viết thế này:

“Và đó chính là lý do vì sao tôi viết cuốn sách này. Để suy nghĩ. Để hiểu. Chẳng qua là cái tạng tôi nó thế. Tôi phải viết hết mọi thứ ra giấy để cảm thấy rằng mình thực thấu hiểu chúng.”

Rừng Na Uy không phải cuốn sách đầu tiên mà tôi đọc, nhưng là cuốn đầu tiên mà tôi kết thúc (finish reading), trong năm mới này. Thế đấy, tôi trang bị cho mình một loạt sách (gọi là) để “cải thiện” nhân dịp được nghỉ dài ngày thế này; để rồi bắt đầu với một quyển sách mà tôi vô tình phát hiện đã bị bỏ rơi trên tủ trong phòng làm việc của mẹ tôi (O Zahir) và rồi nhảy phắt sang một quyển khác khi mới đọc xong có 2 chương. Và tôi đã đọc một lèo, nếu trừ đi những sự gián đoạn do phải trả lời điện thoại, nói chuyện với một người-bạn-lớn qua điện thoại chừng 10 phút, và bị con em ỉ eo đòi đưa đi lượn phố. Chen ngang vào giữa còn có một ít gió, một cơn mưa, và những bài tình ca ướt át của Lê Hiếu!

Vào cái thời buổi “đọc sách không kịp này”, có lẽ mỗi một quyển sách mà mỗi người đọc đều có những sự tình cờ đưa đẩy thế nào ấy. Không phải là tôi muốn thi vị hóa, nhưng rõ ràng là giữa hàng trăm cuốn sách mà cuốn nào cũng có đủ hàng tá lý do để bạn-phải-đọc thì thường rất khó để chọn cho mình lấy một vài quyển vào một lúc nào đấy hứng chí lên và rủng rỉnh tiền bạc dạo quanh các nhà sách. Tự dưng trong thời điểm đầu năm mới này, tôi vô cớ cho rằng mình sẽ gặp may mắn khi cuốn sách đầu tiên đọc (hết) là Rừng Na Uy – một cuốn truyện về danh nghĩa tôi mua cho con em, và đã tự nhiên quyết định đọc nó chỉ vì cảm thấy mệt mỏi với một O Zahir phức tạp.

Rừng Na Uy không phải là cuốn sách được ưu tiên của tôi trong số những cuốn sách có tiếng được giới thiệu là hấp dẫn và có mặt trong hầu hết các cửa hàng sách. Một tác giả Nhật Bản, một tựa đề gợi sự u ám (“rừng”) và vài từ giới thiệu mà tôi loáng thoáng nghe thấy kiểu “cô đơn” hay “ưu tư” khiến tôi gạt cuốn sách ra một bên. Giờ không phải lúc thích hợp để tôi đọc những thứ ảm đạm! Ấy thế mà tôi đã đọc. Và hoàn toàn ngược lại với những gì tôi nghĩ, cuốn sách là một sự sáng sủa cho cả những tâm hồn ốm yếu!

Hơn 500 trang sách, Rừng Na Uy là một thứ dung dịch đặc nhưng có hương vị dễ chịu. Nó dày đặc chữ nhưng tiết tấu thư thái, nhẹ nhàng. Ngôn ngữ vừa trần trụi vừa lãng mạn, y như những gì hiện ra qua những từ ngữ ấy. Tình bạn, tình yêu, tình dục, cái chết, nội tâm, âm nhạc, những bức thư, mưa, rượu, thức ăn, buổi tối, di chuyển, tìm kiếm, đối mặt – đó là những gì có thể bắt gặp trong Rừng Na Uy. Tựa như một thứ cocktail mà Haruki Murakami đã pha một cách hoàn hảo đến từng giọt.

Ở tuổi 23, đọc một tiểu thuyết được viết cách đây đúng 20 năm, tự dưng tôi không biết mình bao nhiêu tuổi. Tôi vẫn còn non trẻ nếu so về những kinh nghiệm cảm nhận cuộc sống so với những con người mới mười tám, đôi mươi trong truyện. Nhưng tôi cũng cảm thấy mình già cỗi vì không có được sự trẻ trung như thế – “Tớ là một đứa con gái có thực và đang sống, với dòng máu sinh động có thực đang chảy ào ạt trong người”. (Midori)

Midori như một dòng nước chảy ào ạt trong truyện. Một dòng nước chứ không phải một dòng suối, vì cảm giác như không có chiều sâu. Thế mà hình như tôi đang ghen tị với cái cách sống ấy.

“Tớ viết thư này trong lúc cậu đi mua nước uống. Đây là lần đầu tiên trong đời tớ viết thư cho một người ngồi ngay cạnh mình trên ghế công viên, nhưng có lẽ đó là cách duy nhất tớ có thể đến được với cậu. Tớ muốn nói là cậu đang chẳng để ý gì đến những lời tớ nói, đúng không nào?

Cậu có biết hôm nay cậu đã làm điều gì khủng khiếp lắm với tớ không? Cậu không hề thấy tớ đã đổi kiểu tóc khác, đúng không? Tớ đã loay hoay với nó mãi rồi, cố để cho nó dài ra, và cuối cùng thì tuần trước tớ đã làm được một kiểu mà cậu có thể gọi là tóc con gái, nhưng thậm chí cậu cũng chẳng để ý nữa. Trông nó cũng hay, nên tớ đã tưởng sẽ làm cho cậu choáng một tí sau khi bao nhiêu lâu cậu mới gặp lại tớ, nhưng cậu nào có thấy gì. Cậu bảo thế có chán không? Tớ cuộc là cậu chẳng biết tớ mặc gì hôm nay nữa kia. Ê, tớ vẫn là con gái mà! Ừ thì cậu vẫn đang bận chuyện gì đó trong đầu! Nhưng cứ nhìn người ta một cái tử tế thì đã làm sao! Cậu chỉ cần bảo “Tóc xinh đấy”, thì tớ sẽ tha thứ cho cậu vì đã mải chìm đắm trong một triệu thứ ý nghĩ kia, nhưng mà không!

Chính vì thế mà tớ sắp tặng cậu một lời nói dối đây. Không phải tớ đi gặp chị tớ ở Ginza đâu. Tớ đã định đến ngủ lại ở chỗ cậu. Thậm chí đã mang cả quần áo ngủ đi theo. Thật thế. Tớ đã có áo ngủ và bàn chải đánh răng ở trong túi rồi. Thế có ngu không! Đấy, cậu có hề mở mồm mời tớ đến thăm nhà mới của cậu đâu. Nhưng thôi, cần quái gì, rõ ràng là cậu muốn được một mình, nên tớ sẽ để cho cậu được một mình. Cứ việc nghĩ ngợi cho thỏa đi!

Nhưng đừng có hiểu sai tớ. Tớ không hoàn toàn phát điên vì cậu đâu. Tớ chỉ buồn thôi. Cậu đã tốt như thế với tớ khi tớ gặp rắc rối, còn bây giờ thì cậu đang gặp rắc rối và có vẻ là tớ chẳng làm gì được cho cậu cả. Cậu đang bị nhốt chặt trong cái thế giới nhỏ bé ấy của cậu, và khi tớ gõ cửa thì cậu chỉ ngẩng lên độ một giây rồi lại bổ vào trong đó ngay.

Bây giờ thì tớ thấy cậu đang mang đồ uống về kia kìa – vừa đi vừa nghĩ. Tớ đang mong cậu vấp ngã đây, nhưng cậu không vấp. Bây giờ thì cậu đang ngồi ngay cạnh và uống lon Coke của cậu. Tớ đang bám lấy tia hy vọng cuối cùng là cậu sẽ nhận thấy và nói “Ê, cậu đổi kiểu tóc rồi à!” nhưng mà không. Nếu cậu nói thế thì tớ đã xé bức thư này đi và bảo “Về nhà cậu chơi đi. Tớ sẽ nấu một bữa tối ngon lành. Và sau đó bọn mình có thể lên giường và ôm ấp nhau.” Nhưng cậu vẫn nhạy cảm như gỗ đá vậy. Tạm biệt.

Tái bút: Lần sau gặp thì đừng có nói gì với tớ đấy.”

Đó là ở trang 458-459. Còn ở trang 469 thì tác giả viết thế này:

Mùa xuân ấy tôi viết bao nhiêu là thư: mỗi tuần một lần cho Naoko, nhiều lần cho Reiko, và nhiều nữa cho Midori. Tôi viết thư trong giảng đường, tôi viết thư ở bàn học ở nhà với con Hải âu cuộn trong trong lòng, tôi viết thư ở giữa bàn chưa có khách trong tiệm ăn Ý khi nghỉ giải lao. Dường như tôi viết thư để cố giữ lại những mảnh vụn của cuộc đời đã tan vỡ của mình.

Tôi viết cho Midori: Tháng Tư, tháng Năm là hai tháng cô đơn đau khổ vì tớ không thể nói chuyện được với cậu. Tớ chưa bao giờ biết rằng mùa xuân lại có thể cô đơn và đau khổ đến thế. Thà có ba tháng Hai còn hơn một mùa xuân như thế này. Tớ biết nói bây giờ là quá muộn rồi, nhưng kiểu tóc mới của cậu hợp với cậu lắm. Thật là xinh. Hiện tớ đang làm ở một quán ăn Ý, và ông bếp dạy tớ một cách làm món mì ống rất ngon. Tớ thích được sớm làm món ấy cho cậu ăn.

Tôi thích Rừng Na Uy vì như thế. Giản dị, giản dị đến trần trụi, và nhờ đó mà nó đẹp! Đọc xong thấy đọng lại một sự xúc động về những mối quan hệ giữa con người với con người: người yêu với người yêu, bạn với bạn, con trai với con trai, con gái với con gái, với người yêu của bạn, với bạn của người yêu, bố con, chị em, người bình-thường và người bất-bình-thường, người sống và người chết …

“Cho tôi được bắt đầu bằng tin vui nhé. Naoko đã tiến bộ nhanh hơn mọi người tưởng rất nhiều. Tôi đã nói chuyện với cô ấy một lần qua điện thoại, và cô ấy nói năng rất rõ ràng rành mạch. Có thể chẳng mấy chốc nữa mà cô ấy sẽ lại trở về đây.

Còn bây giờ đến chuyện cậu.

Tôi nghĩ cậu quá nghiêm trọng với mọi chuyện đấy. Yêu một người khác là một chuyện tuyệt vời, và nếu tình yêu ấy là chân thành, không ai cuối cùng lại bị ném vào mê cung cả. Cậu phải có thêm lòng tin vào bản thân mới được.

Lời khuyên của tôi với cậu rất đơn giản. Trước hết, nếu cậu bị con người Midori thu hút mạnh đến thế, thì chuyện cậu yêu cô ấy chỉ là điều rất tự nhiên. Nó có thể tiến triển tốt, cũng có thể không. Nhưng tình yêu là thế. Khi ta yêu, tự nhiên nhất là hãy thả hết mình cho nó. Tôi nghĩ thế đấy. Cũng là một dạng chân thực thôi mà.

Thứ hai, về chuyện cậu có nên làm tình với Midori hay không, thì cậu phải tự quyết định thôi. Tôi không thể nói gì được. Hãy bàn với Midori và tự tìm lấy kết luận, cái nào là có lý nhất đối với cậu.

Thứ ba, đừng cho Naoko biết một tí gì về những chuyện này. Nếu mọi thứ tiến triển đến mức cậu bắt buộc phải nói với cô ấy, thì cậu và tôi sẽ cùng bàn cách làm sao cho tốt. Còn bây giờ thì đừng nói gì cả. Cứ để tôi lo.

Điều thứ tư tôi phải nói là cậu đã là một nguồn sức mạnh lớn lao cho Naoko, lớn đến mức ngay cả nếu cậu không còn những cảm xúc của một bạn tình đối với cô ấy nữa, cậu vẫn có thể làm được rất nhiều điều cho cô ấy. Cho nên đừng ấp ủ mọi chuyện theo kiểu siêu-nghiêm-trọng như thế nữa. Tất cả chúng ta (tôi muốn nói là tất cả chúng ta ấy, cả bình thường lẫn không bình thường) đều là những con người bất toàn sống trong một thế giới bất toàn. Chúng ta không sống với sự chính xác cơ khí của một chương mục ngân hàng hoặc bằng cách đo đắn mọi đường nét và góc cạnh của chúng ta với thước dây và máy ngắm. Tôi nói thế có đúng không nào?

Cảm giác riêng của tôi là Midori nghe chừng là một cô gái tuyệt vời đấy. Chỉ đọc thư của cậu thôi tôi cũng có thể hiểu tại sao cậu bị cô ấy hấp dẫn đến thế. Và tôi cũng hiểu cả chuyện tại sao Naoko cũng hấp dẫn cậu nữa. Chẳng có tí gì là tội lỗi trong chuyện đó cả. Những chuyện như thế lúc nào chả diễn ra trong cái thế giới mênh mông này của chúng ta. Cũng giống như ta lấy thuyền chèo ra một cái hồ đẹp trong một ngày đẹp trời và cả trời cả nước đều đẹp tuyệt vời vậy. Cho nên cậu đừng có tự ăn thịt mình như thế nữa đi. Mọi chuyện sẽ đến nơi chúng phải đến nếu ta để cho chúng tự đi theo đường của mình. Dù cậu có cố mấy thì người ta cũng bị đau khổ khi đã đến lúc họ phải đau khổ. Đời là vậy. Tôi biết có vẻ như mình đang lên giọng giảng đạo trên nhà thờ, nhưng cũng đã đến lúc cậu phải học sống như vậy rồi. Cậu đã cố quá sức để bắt cuộc đời phải vừa khít theo cách sống của cậu. Nếu không muốn phải vào nhà thương điên, cậu hãy cởi mở rộng rãi hơn một tí đi và hãy để cho mình trôi theo dòng chảy tự nhiên của cuộc đời. Tôi chỉ là một người đàn bà bất toàn bất lực, thế mà nhiều lúc tôi vẫn có thể tự nhủ rằng cuộc đời thật là tuyệt diệu biết bao! Tin tôi đi, điều đó là thực đấy! Cho nên ngay giờ phút này, cậu hãy dừng hết những việc đang làm và hãy hạnh phúc ngay đi. Có làm thì làm cho mình được hạnh phúc ấy!

Không cần nói cậu cũng biết là tôi buồn thế nào khi cậu và Naoko không thể cùng nhau đến được một bến bờ hạnh phúc. Nhưng có ai dám bảo chỉ thế mới là tốt đẹp nhất đâu! Cho nên cậu cần phải chộp lấy bất kỳ cơ hội hạnh phúc nào mà cậu có, và đừng áy náy vì người khác nhiều quá. Kinh nghiệm của tôi là chúng ta chỉ có độ hai hoặc ba cơ hội như thế trong đời, và nếu để lỡ thì sẽ phải ân hận cho đến chết vậy.

Ngày nào tôi cũng chơi ghi-ta mà chẳng có ai nghe. Có vẻ vô bổ quá. Tôi cũng chẳng thích những đêm mưa tối trời đâu. Hy vọng sẽ lại có cơ hội chơi ghi-ta và ăn nho với cậu và Naoko trong gian phòng này nữa.

A… thế đấy, hẹn thư sau.

Reiko Ishida.”

Advertisements

Leave a comment

Filed under Tiểu thuyết

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s