Ăn, Cầu nguyện, Yêu (P3)

Yêu

Khác với hai câu chuyện về ăn và cầu nguyện, câu chuyện tình yêu của Liz thực ra nằm xuyên suốt trong toàn bộ cuốn sách. Câu chuyện ấy không chỉ là câu chuyện tìm thấy một tình yêu mới ở cuối cuộc hành trình mà, có lẽ còn quan trọng hơn, là câu chuyện đi qua những đau khổ của một cuộc hôn nhân tan vỡ và của cả một mối tình điên cuồng chóng vánh sau đó. Ví dụ, phần đầu của cuốn sách Liz đã viết khá nhiều về cuộc hôn nhân đổ vỡ và vụ ly dị kinh hoàng mà chị phải trải qua, mà tôi đã viết ở phần Trầm cảm trước khi ăn ở post trước. Từ những kinh nghiệm đó, Liz đã tự nhìn nhận lại bản thân mình như sau:

Hơn nữa, tôi có vấn đề về ranh giới với đàn ông. Hay có lẽ nói vậy không hợp lý. Để có vấn đề về ranh giới, đầu tiên người ta phải ranh giới, đúng không? Nhưng tôi tan biến vào người tôi yêu. Tôi là một màng thấm. Nếu tôi yêu anh, anh có thể có tất cả. …tất cả mọi thứ. Nếu tôi yêu anh, tôi sẽ mang giùm anh tất cả đớn đau của anh, tôi sẽ gánh tất cả nợ nần giùm anh (trong mọi nghĩa của từ này), tôi sẽ che chở anh khỏi bất an của chính anh, tôi sẽ phóng chiếu lên anh tất cả những phẩm chất tốt đẹp anh chưa từng thực sự vun trồng trong anh và tôi sẽ mua quà Giáng Sinh cho cả gia đình anh. Tôi sẽ cho anh cả nắng và mưa, và nếu không được, tôi sẽ xin khất lại lần sau. Tôi sẽ cho anh tất cả những thứ này và còn nhiều nữa, cho đến khi tôi trở nên kiệt sức và suy yếu đến nỗi cách duy nhất để nạp lại năng lượng là mê đắm một người khác.

Tôi không nói những thực tế về bản thân này với niềm tự hào, nhưng luôn là vậy đấy.

Sang đến phần hai của cuốn sách, Liz hiển nhiên lại phải viết về những mối quan hệ đổ vỡ của cuộc đời chị vì xét cho cùng đó là nguyên nhân chính đã khiến cuộc sống của chị trở nên tồi tệ, là vấn đề chính mà công việc thiền tập và cầu nguyện của chị đang hướng tới để giải quyết. Dĩ nhiên, ẩn dưới những vấn đề bề nổi ấy là những vấn đề sâu hơn về bản thể, về sự kết nối và mất kết nối với nội tâm của chính mình.

Nhưng thiền tập và cầu nguyện không phải là điều duy nhất giúp Liz hàn gắn lại được tâm hồn tan vỡ của mình. Một người bạn chị gặp ở Ashram tu thiền của chị ở Ấn Độ đã đóng một vai trò hết sức quan trọng trong việc giúp chị dần dần tháo gỡ và cởi bỏ những gì còn đang rối loạn và không rõ ràng ở trong lòng chị. Người bạn ấy chính là Richard đến từ Texas. Đó có lẽ là người quan trọng nhất trong số những người mà Liz gặp. Anh mang đến cho Liz những cách nhìn mới về những chuyện đã qua của chị cũng như về chính bản thân chị. Thật ra thì những gì mà anh nhận xét cũng không hẳn là đúng, nhưng thôi ít nhất chúng cũng làm cho Liz phải bứt ra khỏi những suy nghĩ lối mòn đã dẫn chị tới bế tắc.

“…Nên nhả nó ra đi.”

“Nhưng tôi yêu anh ta.”

“Vậy yêu anh ta đi.”

“Nhưng tôi nhớ anh ta.”

“Vậy nhớ anh ta đi. Gửi đến anh ta ít tình yêu và ánh sáng mỗi khi cô nghĩ về anh ta, và rồi quên nó đi. Cô chỉ ngại buông những mẩu David cuối cùng ra vì rồi cô sẽ thật sự cô đơn, và Liz Gilbert sợ muốn chết chuyện sẽ xảy ra nếu cô thực sự cô đơn.”

Rồi tôi hỏi Richard, “Vậy bao lâu thì tất cả những buồn đau này mới qua đi?”

“Cô muốn một ngày cụ thể à?”

“Đúng vậy.”

“Thứ gì đó để cô khoanh tròn trong lịch sao?”

“Đúng.”

“Để tôi nói với cô điều này, Hàng Tạp Hóa – cô có một số vấn đề nghiêm trọng về kiểm soát.”

Nhiều khi tôi cảm thấy Liz như cố ép mình phải thoát ra khỏi những khổ đau mà chị phải chịu đựng. Một mặt nào đó, điều này là hiển nhiên vì chẳng ai lại thích sống trong đau khổ cả. Nhưng mặt khác, tôi vẫn luôn nghĩ rằng thời gian có những giá trị nhất định của nó mà không gì thay thế được. Dục tốc thì bất đạt. Richard đến từ Texas cũng nghĩ như tôi.

“Và tệ nhất là, tôi không thể thôi ám ảnh về David. Tôi tưởng mọi chuyện đã xong xuôi rồi, nhưng giờ tất cả lại trỗi dậy.”

Anh nói, “Cho nó thêm sáu tháng nữa, cô sẽ cảm thấy khá hơn.”

“Nhưng tôi đã cho nó mười hai tháng rồi, Richard.”

“Vậy thì thêm sáu tháng nữa. Cứ quẳng cho nó thêm sáu tháng nữa cho đến khi nó cút ra chỗ khác. Mấy chuyện như vậy cần có thời gian.”

Dù sao thì cuối cuộc hành trình Liz đã có được tình yêu lý tưởng ở Bali (đến thời điểm này thì họ đã kết hôn và vẫn sống với nhau). Tôi cũng chẳng biết là câu chuyện trên thực tế có lý tưởng như là Liz đã viết ra hay không, chỉ biết là với những câu chuyện lý tưởng như vậy thì tôi chẳng có gì để mà bình luận cả.

Một cái kết đẹp cho Liz nhưng lại làm cho không ít độc giả – và cả các nhà phê bình – phải đặt ra một câu hỏi là, nếu như Liz không may mắn mà có được một cái kết đẹp như vậy thì liệu những quá trình tìm lại bản thân mình trước đó có thực sự có ý nghĩa không? Dĩ nhiên là nó có những ý nghĩa nhất định, nhưng khi ấy tôi nghĩ cô ấy sẽ kết lại câu chuyện một năm phiêu lưu của mình không thể hấp dẫn như là câu chuyện thực tế mà cô đã trải qua, và khi ấy, chưa chắc đã ai thèm đoái hoài đến cuốn sách của cô :D. (Thật ra thì đọc về chuyện khủng hoảng tình cảm của Liz cũng hữu ích phần nào cho các độc giả, tôi cho là vậy)

Thôi, dù sao Liz cũng có được cái kết đẹp. Còn với những độc giả (nữ) đang hoang mang của Liz, tôi xin giới thiệu một bộ phim để các bạn được trải nghiệm một hành trình tương tự với một cái kết hơi khác: Under the Tuscan Sun.

Advertisements

Leave a comment

Filed under Du ký

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s