Monthly Archives: May 2017

Sức mạnh của hiện tại

Cuốn sách có ảnh hưởng nhiều nhất tới tôi trong vài năm gần đây là Sức mạnh của hiện tại của Eckhart Tolle. Tôi đọc nó lần đầu khi đang gặp nhiều khó khăn, bế tắc trong cuộc sống. Tôi cũng không nhớ vì sao mình đã chọn đọc nó, nhưng có thể là vì đã nghe Tolle nói một điều gì đó về những khổ đau của con người. Sau tôi có đọc lại cuốn sách đó một lần nữa, lần sau này thì bằng tiếng Việt.

Ý tưởng chính của cuốn sách – hiện tại là quan trọng – không phải là ý tưởng gì mới lạ, và tựa của cuốn sách cũng không có gì đáng chú ý, nhưng nếu bạn muốn tìm một cuốn sách diễn giải kỹ hơn về cách mà chúng ta nghĩ về hiện tại, mối liên hệ của chúng ta tới hiện tại, và mối liên hệ của mối liên hệ đó với những cảm giác đau khổ, mất mát trong cuộc sống của chúng ta, thì tôi sẽ giới thiệu cuốn sách này.

Nhưng như chính tác giả nói từ đầu cuốn sách, đây không phải là một cuốn sách bạn nên đọc bằng lý trí – nghĩa là bằng phân tích, phản biện. Thật ra phản ứng của tôi khi đọc ở nhiều đoạn của cuốn sách chính là bắt bẻ và lật ngược lại những gì tác giả viết ra, bởi tôi cảm thấy nó không logic, không kín kẽ, không thấu đáo. Nhưng vì những phản biện của tôi cũng không được kín kẽ, nên tôi cứ bấm bụng đọc tiếp, cho đến khi tôi nhận ra rằng cái ý tứ chung đằng sau những câu chữ có phần chưa hoàn hảo kia mới là cái đáng “đọc”, còn chuyện câu chữ có lẽ chỉ là việc diễn đạt những ý tứ ấy cũng không dễ dàng gì và tác giả chỉ đang cố gắng diễn giải những điều ấy ra mà thôi. Dù sao thì nếu không quá xét nét, tôi nghĩ là đọc cũng có thể cảm nhận được ít nhất là vài phần những gì tác giả muốn nói.

Có hai điều lớn tôi đã rút ra được từ cuốn sách. Thứ nhất là ý thức được sâu sắc sự tách bạch giữa quá khứ, hiện tại, và tương lai. Hay nói đúng hơn là nhận dạng ra được mình đã và đang dành thời gian cho quá khứ, hay hiện tại, hay tương lai. Điều đầu tiên mà tôi phải thấy giật mình sau đó là quả thực tôi đã dành rất nhiều thời gian để nghĩ ngợi về những gì đã xảy ra trong quá khứ và cũng rất nhiều thời gian nghĩ về những gì có thể xảy ra trong tương lai. Và dĩ nhiên, những lúc đó thời gian nghĩ về hiện tại là rất ít hoặc không có.

Trước đây tôi cứ nghĩ việc tôi hay nghĩ ngợi và nhớ rất lâu về những gì đã xảy ra chẳng qua là do bản chất của tôi là như thế và đó là hoàn toàn tự nhiên. Nhưng từ ngày đọc cuốn sách này tới giờ, tôi đã tập được thói quen không đắm chìm trong quá khứ và cũng không lo lắng nhiều về những gì có thể xảy ra nữa. Sở dĩ tôi đã tập được thói quen đó là vì tôi đã thực hành một điều là Tolle khuyên trong cuốn sách, chính điều lớn thứ hai mà tôi rút ra được từ cuốn sách này: không phán xét chính mình.

Trước đây, tức là trước khi đọc cuốn sách này, tôi thường xuyên thấy bối rối với những cảm xúc mà mình có và không biết phải làm thế nào với chúng cả. Tôi cố gắng che giấu chúng với mọi người xung quanh và cũng cố gắng che giấu chúng với chính bản thân mình, phủ nhận chúng, hoặc tự bịa ra một lý do nào đó để giải thích cảm giác của mình. Tôi nghĩ rằng điều đó đã góp phần đẩy tôi vào trạng thái dần dần cảm thấy khó sống với chính bản thân mình. Càng tránh né quá khứ, tôi lại càng hay phải quay trở lại với nó. Càng tránh né hiện tại, tôi lại càng không biết phải giải quyết các vấn đề của hiện tại như thế nào.

Từ ngày học cách chỉ quan sát và ghi nhận cảm xúc của mình chứ không phán xét bản thân là đã làm đúng hay đã làm sai như Tolle phân tích và nhắc lại nhiều lần qua các ví dụ trong sách, tôi thấy cuộc sống quả nhiên dễ chịu hơn nhiều và thấy mình tư duy được thông suốt hơn (vì không bám chặt vào cảm xúc (để phán xét) nữa nên không bị chúng che mắt). Nhờ thế mà khi phải đối diện với điều gì ở hiện tại tôi cũng cảm thấy đỡ rối hơn trước đây.

Hôm nay tự dưng nhớ đến cuốn sách ấy trong lúc thảnh thơi ngồi ăn sáng uống trà nhìn người qua lại, và chợt nhớ về những ngày xưa cũ mê mải với những giấc mơ nào đó mà quên mất rằng cuộc sống thường nhật cũng có nhiều việc để làm và mỗi phút giây hiện hữu cũng có nhiều cái đáng quan sát và học hỏi.

Advertisements

1 Comment

Filed under Tự cứu