Cô gái trên tàu

Tác giả: Paula Hawkins. Bản tiếng Việt do Nhã Nam và NXB Hội nhà văn xuất bản cùng năm với bản gốc, 2015. Huyền Vũ dịch.

Cuốn này rất dễ đọc, câu chuyện cuốn hút, có thể cầm sách đọc 1-2 hơi là xong. Phần mở đầu không hấp dẫn lắm khi dẫn dắt vào lát cắt cuộc đời của một phụ nữ ngoài ba mươi tuổi đang rất bất ổn và không ngừng mơ về những ngày xưa cũ với người chồng cũ, người mà giờ đây đã là chồng một người khác. Nhưng khá nhanh chóng các tình tiết mới xuất hiện, kéo cô này lệch ra khỏi quỹ đạo cuộc sống đang bế tắc, lôi cô vào câu chuyện của những người khác mà hóa ra cuối cùng lại liên quan tới chính cô. Cái kết mang hơi hướng của một bộ phim drama của Mỹ, nên có phần thường, nhưng kể cũng hợp lý để kết lại câu chuyện.

Có lẽ điểm mạnh nhất của truyện là sức hấp dẫn đến từ việc câu chuyện được mở ra từ từ theo lối trinh thám. Khi đọc người đọc cũng buộc phải làm giống như nhân vật chính, là cố gắng chắp nối các tình tiết mắt thấy tai nghe với những ký ức đã bị rơi rớt còn lại không đầu không cuối, không biết có thực hay do tưởng tượng ra, đồng thời cũng lại tiếp tục nghe ngóng các tình tiết mới, để giải bài toán trước mặt. Và đến khi câu chuyện đã được sáng tỏ, tôi vẫn thấy còn cái cảm giác cuộc sống đúng là có những chuyện khó lường, trông vậy mà không phải vậy.

Tuy nhiên, cách viết đổi ngôi tôi giữa ba nhân vật nữ  có phần hơi khiên cưỡng và không tự nhiên lắm. Vì Rachel, cô gái ngồi trên tàu, rõ ràng là nhân vật chính như cái tựa gợi ý, đã được dành nhiều đất hơn cả. Cuộc sống và nội tâm của cô này được khắc họa đậm nét và có chiều sâu hơn so với hai cô kia. Về tổng thể, đây là một hành trình của Rachel. Một hành trình tìm hiểu một sự việc mà cô có ít nhiều liên quan dần dần trở thành một hành trình tìm lại bản thân mình khi dần hé lộ ra những bí mật liên quan tới tình cảnh khốn khổ của cô hiện giờ. Dù là đổi ngôi để người đọc có cái nhìn về câu chuyện từ một hướng khác nhưng rõ ràng chỉ nhằm bổ sung tình tiết cho câu chuyện mà Rachel đang theo đuổi. Lối viết đổi ngôi sẽ thú vị hơn khi đọc nếu các nhân vật lần lượt đứng ngôi tôi được xây dựng “ngang cơ” nhau.

Tôi thích cách tác giả xây dựng một nhân vật nghiện rượu phải vật lộn với những cơn nghiện của mình, những hậu quả gây ra sau mỗi lần say xỉn không biết trời đất, những khoảng trống mơ hồ trong ký ức. Một nhân vật có thể gây chán ngán cho người đọc, như một số bạn nhận xét, nhưng tôi nghĩ trong nhân vật đó có sự yếu đuối, sự chán chường, sự bất lực, và sự buông xuôi rất con người.

Trên GoodReads có một nhận xét rất thú vị là các nhân vật nữ trong truyện này đều thảm hại, ai cũng phải định nghĩa mình bằng những mối quan hệ với một hoặc vài người đàn ông. Thật ra thì những nhân vật nam trong truyện cũng vậy thôi, họ cũng có những vấn đề của họ, và cũng đều gặp rắc rối trong những mối quan hệ với phụ nữ. Những mối quan hệ xoắn quẩy giữa mấy người đàn ông và mấy người phụ nữ trong truyện này nó tạo nên một cái nền drama cho câu chuyện. Nhưng đúng là một số nhân vật nữ phụ trong truyện (bà mẹ, cô bạn cùng nhà) cũng được dựng lên là đang trong một mối quan hệ nào đó là những chi tiết thừa thãi chẳng liên quan gì tới câu chuyện chính. Ngoài ra cũng chẳng có thông tin gì khác về những nhân vật phụ này, thành ra những ai hơi nhạy cảm về nữ quyền có thể cảm thấy khó chịu.

Đọc truyện này xong lập tức nghĩ tới Gone Girl nhưng truyện đó chưa đọc mà mới xem phim.

Advertisements

Leave a comment

Filed under Tiểu thuyết

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s