Monthly Archives: September 2017

T mất tích

Nội dung đơn giản, lối viết cuốn hút, không quá dài, và hương vị hơi là lạ, T mất tích là một cuốn sách thích hợp cho một kỳ nghỉ lười biếng nằm nhà đọc truyện. Để mất hút khỏi đời sống nhộn nhịp mà dõi theo câu chuyện của một người đàn ông mà vợ anh ta tự dưng biến mất cùng toàn bộ tư trang, chẳng nhắn nhủ lại điều gì. Chỉ là cuộc sống hàng ngày, những nhân vật lặp lại, vài ký ức về quá khứ, một ông bố qua đời, nói chung bình thường như cuộc đời của bất kỳ ai. Vậy mà đọc đến cuối có cảm giác như thời gian vừa ngưng lại cho mình nhìn lại vào cuộc đời của chính mình.

Cảm giác nếu T không mất tích, anh này cứ thế mà sống cuộc sống của anh ta thôi, chẳng có gì để kể cho chúng ta nghe cả, có khi chẳng bao giờ anh ta phải nghĩ gì về cuộc đời mình, về những nhân vật lặp lại, về những ký ức quá khứ, hay về ông bố mới qua đời. T mất tích chỉ như một cái cớ để kể chuyện. T qua lời kể của anh chồng chỉ như một cái bóng câm lặng, nhút nhát.

Đôi lúc cảm thấy hơi kỳ cục vì vợ biến mất (bỏ đi) mà ông chồng không xoắn quẩy lên tí nào, nhưng đọc theo mạch truyện dần cũng thấy quen, như bị sự tẻ nhạt của cuộc sống kia thuyết phục rằng ừ thì cũng chẳng có gì mà phải xoắn quẩy lên cả.

Gọi là tẻ nhạt nhưng những chi tiết của cuộc sống kia hiện ra rất rõ ràng, như trong một bộ phim, đọc đến đâu cũng tưởng tượng ra được dễ dàng. Điều ấy đòi hỏi một sự quan sát rất tỉ mỉ, tinh tế của người cầm bút. Chỉ có chỗ mô tả một nhân vật nữ qua mắt của nhân vật chính là nam mà mô tả chuốt mascara cong vút làm mình thấy hơi buồn cười vì chắc 90% đàn ông không biết được mascara là gì hay gái nào chải mascara gái nào không. Hoặc mình nhầm hoặc chỗ đó “lòi đuôi” là truyện của tác giả nữ.

Giống như Murakami trong 1Q84 khi đứng vai nữ cứ phải để nữ chính ám ảnh về kích cỡ bộ ngực của mình cho nó mang nét nữ tính, cảm giác tác giả Thuận trong truyện này đứng vai nam kể chuyện dường như cũng cố tình ép anh nam chính luôn phải dán mắt vào mấy cô ngực bự như để thêm phần nam tính cho nhân vật. Dù sao mình cũng thấy thích thú khi các nhà văn nữ đứng vai nam kể chuyện và ngược lại.

Truyện có nút thắt nhưng không cần mở. T mất tích là mất hút luôn. Nút thắt chính là nút mở. Từ đây anh nhân vật chính bước vào một chương mới trong cuộc đời. Không cần phải quằn quại, nhưng cũng là một dịp để ngẫm lại cuộc đời mình, cuộc đời của những người xung quanh mình, để chấp nhận cuộc đời với những gì mình có. Và những gì mình không.

Advertisements

Leave a comment

Filed under Tiểu thuyết