Category Archives: Tản văn

Quẩn quanh trong tổ

Cuốn sách này tôi đã từng xếp vào chồng sách sẽ đem đi tặng vì lần đầu mở ra đọc được chừng vài chục trang thấy lối viết của tác giả khá lan man và không có gì đặc sắc. Rồi lười chưa mang đi tặng nên sách cứ nằm đó. Rồi một ngày dọn tủ sách tôi lại tiếc của nghĩ rằng thôi đem ra đọc một lượt rồi đem đi tặng cũng chưa muộn.

Cũng muốn nói thêm rằng đây là cuốn sách đầu tiên tôi đọc sau ba tháng giời quanh quẩn với công việc, Tết nhất, một số thú vui nhất thời, cũng như một chút việc gia đình. Đến hôm nay khi mọi thứ lắng xuống, tôi tự dưng cảm thấy thèm đọc một cuốn sách. Và tôi đã đọc Quẩn quanh trong tổ (QQTT).

Trước hết, cần nói là Phan An (PA) viết quyển này với phong cách rất lan man. Nghĩa là từ chuyện A vắt sang chuyện B nói chán nói chê rồi mới quay lại chuyện A. Câu văn đa phần là câu rất rất là phức, rất rất là dài. Bởi thế nên lúc đầu đọc tôi thấy hơi mệt vì phải chạy theo mạch kể chuyện lòng thòng này. Nhưng qua được vài chục trang đầu thì cũng bắt đầu thấy quen hơn. Câu chuyện cũng bớt nhảm hơn lúc đầu.

Mặc dù nhiều đoạn khá quằn quại, QQTT mang một giọng điệu chung là hài hước. Điều này làm tôi thích QQTT hơn là những quyển tản văn quằn quại một cách nghiêm túc của Nguyễn Trương Quý. Tôi hiểu hài hước ở đây là liều thuốc giảm đau để PA vượt qua những cảm xúc tiêu cực của chính mình khi nhìn thấy quá nhiều điều nực cười một cách tàn nhẫn xảy ra xung quanh cái “tổ” của mình. Còn bên dưới thì có lẽ nhiều khi tự cảm thấy tâm hồn mình “rách nát”. Giống như Lưu Quang Vũ, người được trích thơ liên tục từ chương này sang chương khác trong QQTT. Và cũng giống như tôi, người đã một thời đọc Lưu Quang Vũ say sưa điên cuồng.

Một điểm nữa mà tôi thích ở QQTT là giọng văn dạt dào tự do. Mặc dù tác giả tự nhận là “chỉ nỏ mồm” thôi nhưng tôi nghĩ nhiều người viết vớ vẩn như tôi sẽ phải cảm thấy chút ghen tị và xấu hổ trước cái sự “nỏ mồm” ấy của tác giả. Mấy năm nay tôi chẳng viết được cái gì mà ngôn từ tuôn trào ra như không gì ngăn lại được như thế. Mấy năm nay tôi cũng quẩn quanh một chỗ mà chẳng viết được gì ra hồn (hoặc có thì cũng rất rất ít).

Những điểm cộng nữa có thể kể đến trong cuốn sách này là những hình vẽ minh họa nhí nhố của chính tác giả, những dòng chữ viết tay, và cách dùng từ ngữ rất tinh tế giữa những ngổn ngang câu chữ.

Điểm trừ nào cho quyển sách này? Có thể hơi lan man và vài đoạn hơi quá quằn quại với một số người. Với tôi thì ok.

Advertisements

Leave a comment

Filed under Tản văn