Tag Archives: Bảo Ninh

Sách đọc tháng 4-5/2009

Saturday, May 30, 2009 at 9:56am

Gần đây bạn đọc một ít sách. Có quyển thik có quyển vứt và có quyển thì cũng cố đọc cho hết. Vì sự tò mò (hóng hớt) của bạn bè gần xa, bạn quyết định viết cho mỗi quyển một vài dòng gọi là có tí ý kiến.

1. Suối nguồn:

Một thời cuốn này được các báo lăng xê rất ghê nhưng lèo tèo mấy bài viết review cực chán và các độc giả thì thấy ngài ngại vì bản dịch lên tới gần 1.200 trang (có bạn xuýt xoa: rơi vào chân là què đấy!) Quyển này là tiểu thuyết, tương đối dễ đọc nhưng nhiều đoạn viết nhàn nhạt mà cầm thì nặng tay nên dễ nản. Về cuối mình phải cố mà đọc cho hết mặc dù 200 trang đầu giới thiệu một cốt truyện tương đối gây tò mò

Đại để là nói về ngành kiến trúc ở Mỹ những năm 1920-1930, khi những giá trị kiến trúc đích thực bị xã hội ruồng bỏ, và do vậy, những người nắm giữ những giá trị ấy phải vật lộn, đấu tranh để tìm lại được vị trí xứng đáng. Các nhân vật được xây dựng theo hướng hình tượng hóa nhưng việc “thắt nút, mở nút” không thuyết phục lắm. Truyện mang tính triết lý và nhiều đoạn viết hơi vụng theo kiểu: đây là A, nhân vật chính diện này, còn kia là B, nhân vật phản diện này; thằng B đứng trước thằng A cứ có cái cảm giác vừa lo lắng vừa sợ hãi vừa kính nể không thể lý giải nổi (!!)

Tuy vậy, truyện cũng không đến nỗi tệ quá, nó cũng có những đoạn đối thoại khá là thú vị và cũng khá công phu trong việc xây dựng các tình tiết về xã hội thực bên ngoài. Ngoài ra, mình thấy rằng lối viết của J.K. Rowling có một nét gì đó khá giống với nữ tác giả Ayan Rand (1905-1982), nhất là cách viết về giới báo chí trong tập 5 Harry Potter.

2. Ăn, cầu nguyện, yêu:

Quyển này cũng dày, mình đọc cũng hơi lắc lư nhưng cơ bản tớ rất thik. Đây không phải là tiểu thuyết mà là một quyển tự truyện về một năm gap-year của một nữ nhà báo Mỹ ngoài 30 tuổi, mới thoát khỏi một cuộc ly dị đau đầu và quyết định dành 4 tháng sống ở Ý, 4 tháng ở Ấn Độ và 4 tháng ở Bali, Indonesia. Một hành trình khám phá thế giới, tìm lại sự bình yên cho tâm hồn và quan trọng nhất, học được cách yêu lấy chính bản thân mình.

[Trên blog này có 3 bài review lại cuốn này khi mình đọc lại nó lần thứ hai năm 2015.]

3. Nỗi buồn chiến tranh:

Truyện viết rất tốt, rất xuôi, rất nhẹ nhàng và rất nhân văn. Không thấy một sự hằn học phê phán chiến tranh mà chỉ viết về cái sự buồn với tất cả những nỗi niềm và những lý lẽ của nó. Nói là buồn thực ra chưa đủ, phải là thê thảm mới đúng. Đọc xong cứ nặng hết cả người, và rồi cất cho kỹ chứ chả dám đọc lại. Vì thế mình khuyên các bạn, nếu chưa đọc, thì chỉ nên đọc khi tinh thần đang khỏe mạnh và minh mẫn thôi.

4. Cô đơn trên mạng:

Đọc được khoảng 100 trang thì chán. Coi cọp trước phần cuối thấy chả hay, thế là quăng!

[Sau này hồi 2015 mình có đọc lại cuốn này, lần này thì đọc hết, và cảm nhận vẫn như lần đầu, ấy là không thích. Mình thấy quyển ấy viết hơi kiểu khoe kiến thức khoa học, đọc không có thấy hấp dẫn mà thấy hơi phô. Kể chuyện yêu đương hẹn hò cũng không có gì đặc sắc.]

5. Trên đường:

Quyển này thì đọc được gần hết rồi đấy, mà cũng chả hết được. Truyện viết dựa trên một chuyến đi bụi xuyên nước Mỹ của tác giả Jack Kerouac và là một trong những quyển khá tiếng tăm trong làng văn học Mỹ, nhưng chả hiểu đầu óc mình thế nào đọc mãi mà chả xâu chuỗi được các thứ với nhau thế là nản, bỏ.

[Sau này mình thử đọc lại cuốn này 1-2 lần gì đó nhưng lần nào cũng không thấy hay.]

Advertisements

Leave a comment

Filed under Review ngắn