Tag Archives: Helen Fielding

Nhật ký của Bridget Jones

Bridget Jones’s Diary: a novel, xuất bản năm 1996, tác giả Helen Fielding.

Thật ra nếu không đọc Kẻ ích kỷ lãng mạn thì có lẽ tôi cũng không định đọc Nhật ký của Bridget Jones: một cuốn tiểu thuyết đâu, bởi vì tôi rất lười đọc những truyện mà tôi đã xem phiên bản phim ảnh. Nhưng ngay khi bắt đầu đọc nhật ký của Oscar Dufresne là tôi đã rất tò mò không biết một phiên bản nữ của một cuốn nhật ký của một kẻ độc thân ngoài ba mươi tuổi thì viết những gì. Đọc hai trang đầu rồi lướt qua vài trang đã thấy hài hước, thế là đọc thôi.

Về cốt truyện, truyện này rõ ràng là lấy cảm hứng từ Kiêu hãnh và định kiến của Jane Austen, với nhân vật nam chính chính diện tên là Mark Darcy và câu chuyện chủ đạo là nàng Bridget Jones về cuối truyện thì thành đôi với Mr Darcy ngoan hiền lý tưởng này sau những ấn tượng không tốt lúc ban đầu. Nhưng dĩ nhiên là để trở thành một cuốn sách bán chạy, giành giải British Book of the Year năm 1998, và tạo đà cho bộ phim bom tấn cùng tên, thì Nhật ký của Bridget Jones có những nét đặc sắc riêng thú vị.

Trước hết, nhân vật chính, Bridget Jones, không phải là dạng nhân vật kiểu thông minh xinh đẹp hoàn hảo như Lizzy Bennet hay là kiểu cá tính hiện đại mà ngọt ngào đáng yêu như các vai diễn của Julia Roberts mà là một cô nàng bình thường không có gì nổi trội, hút thuốc uống rượu như ai, suốt ngày phải leo lên cân kiểm tra cân nặng, ăn uống kiêng khem các kiểu vì sểnh tí là tăng cân, chưa kể khá là vụng về, đụng đâu hỏng đó trong suốt truyện, và hơi “éo le” một tí là ngoài ba mươi rồi mà phải đau đầu vì chuyện DKNY (a.k.a. đếch kó người yêu – slang của gái Việt thời nay thì phải :D). Điểm mạnh của những nhân vật kiểu vô cùng bình thường như thế là người đọc dễ dàng nhìn thấy một phần mình ở trong đó: những bất an về bản thân, bất an về chuyện tình cảm, cảm giác bối rối trước những tình huống khó xử trong cuộc sống thường ngày, và nhiều khi nghĩ một đằng nhưng phải nói ra một nẻo khác.

Định dạng của cuốn sách – một cuốn nhật ký – cùng lối viết hài hước và tinh tế của tác giả như một lựa chọn rất phù hợp để kể câu chuyện về một năm đáng nhớ của cô nàng Bridget Jones gần như đụng đâu hỏng đó này, bởi nhìn chung đọc thấy xuôi xuôi, buồn cười, dễ chịu mà không bị nhàm chán. Với cá nhân tôi thì tâm tư của nàng này bấn loạn quá, dẫn tới đời sống cũng khá dramatic (tuồng chèo) nên thỉnh thoảng đọc thấy hơi mệt đầu, cộng thêm việc đã trót xem phim rồi thực lòng có lúc đã muốn bỏ không đọc nữa.

Bỏ qua chuyện đó thì tôi thấy truyện này khắc họa được rất rõ những băn khoăn nội tâm của Bridget trước việc sống như thế nào cho đúng với bản chất con người mình, được nói ra những điều mình thực nghĩ giữa những giao tiếp xã hội thường ngày không tránh khỏi những định kiến, xã giao, và giả dối. Rõ ràng là chúng ta ai cũng phải ít nhiều trải qua những tình huống kiểu như thế mà không phải lúc nào cũng có thể phản ứng theo như mình thật sự muốn.

Về đời sống tình cảm éo le của Bridget thì ở góc nhìn của một người đọc hóng chuyện tôi thấy câu chuyện của Bridget với anh chàng phản diện Daniel Cleaver thú vị hơn nhiều với Mr Darcy hoàn hảo. Cũng có thể có những người đọc sẽ cảm thấy Bridget dở hơi đến khó chịu khi cứ mù quáng tự cuốn mình vào trò mèo vờn chuột rất hại não và đau tim của Daniel nhưng là một người mê mệt Hugh Grant nhiều năm, tôi rất chi là thông cảm với Bridget :D. Và xét trên khía cạnh thực tế mà nói, chuyện lụy tình vì những người cơ bản là chả coi mình ra gì trong thiên hạ xưa nay cũng không phải là hiếm lol. Những ai đã từng và/hoặc vẫn đang khốn khổ vì lụy tình nên đọc thử truyện này cho biết :D.

Với mọi thứ éo le như thế thì cái kết của Bridget với Mr Darcy hoàn hảo tuy có hơi nhạt (không có đoạn lãng mạn nàng mặc thiếu quần áo chạy xuyên màn tuyết rơi đuổi theo chàng như trong phim nhá) nhưng cũng hợp lý cho một cái kết truyện, để khép lại một năm sóng gió, bù đắp lại những điều không may khốn khổ của Bridget. Đại khái là kiểu độc giả như tôi dù biết đời thì không như là sách nhưng đọc truyện kiểu kết thúc có hậu như thế thì vẫn thấy ấm lòng hơn là những cái kết hiện đại hơn một tí kiểu và thế là nhân vật chính lại tiếp tục trôi dạt trong cô đơn đến khi nào chẳng rõ :D.

Một tâm sự nhỏ bên lề, không quan trọng lắm, ấy là nếu tôi làm cuốn sách tiếng Việt của cuốn này, tôi sẽ dịch nguyên văn cái tựa từ tiếng Anh sang thành Nhật ký của Bridget Jones: một cuốn tiểu thuyết thay vì cái tựa Nhật ký tiểu thư Jones của NXB Trẻ. Cái tựa sách ấy thực ra rất hay và có khi với nhiều người còn hấp dẫn hơn cả cái tựa gốc, vả lại hình như là dịch theo tựa phim cho dễ bán sách – chuyện đó hoàn toàn dễ hiểu – chỉ là tôi về cơ bản thuộc trường phái thích những bản dịch càng sát với bản gốc càng tốt vì dù hay dù dở thì đó cũng là đứa con tinh thần của tác giả, cứ để nguyên trạng là tốt nhất, không cần tô vẽ thêm. Chỗ này phải mở ngoặc là tuy có bảo thủ một chút như vậy, tôi hoàn toàn không phản đối chuyện các dịch giả sáng tạo và đặt dấu ấn cá nhân lên các tác phẩm dịch, ví dụ cái tựa Đắc nhân tâm do cụ Nguyễn Hiến Lê dịch quá hay so với tựa của bản gốc, không thể chê vào đâu được.

Hết, không còn gì để bình luận với tâm sự thêm nữa.

Advertisements

Leave a comment

Filed under Tiểu thuyết

Chị Bridget và anh Oscar

Bridget Jones và Oscar Dufresne. Chị người Anh còn anh người Pháp. Chị làm sách còn anh viết sách. Mỗi người có một cuốn nhật ký để đời.

(Thật ra chị có tới ba cuốn nhật ký, nhưng có lẽ chỉ có cuốn đầu tiên mới là cuốn để đời. Bài này chỉ nói tới cuốn ấy.)

Nhật ký của chị đề tên chị – Nhật ký của Bridget Jones – với chú thích: một cuốn tiểu thuyết. Nhật ký của anh không đề tên anh mà đề một lời tự mô tả bản thân bằng chữ nghĩa thực ra đi mượn của người khác: Kẻ ích kỷ lãng mạn. Chẳng chú thích gì thêm.

“Một số người khẳng định tôi tên là Oscar Dufresne; số khác lại nghĩ tên thật của tôi là Frédéric Beigbeder. Đôi khi tôi khó mà nhận ra được mình qua cái tên.” 

Bridget Jones nổi tiếng kinh hoàng trong khi chả mấy ai nhớ tên người tạo ra chị, Helen Fielding. Ngược lại, Oscar Dufresne khó mà nổi tiếng hơn Frédéric Beigbeder, người tạo ra anh.

Nhật ký của chị được công bố năm 1996. Của anh năm 2005. Đều được viết trong những ngày tháng loạng choạng của tuổi ba mươi cộng cộng (chị ba hai, anh ba tư và ba lăm).

Nhật ký của chị dài một năm, bắt đầu từ mùa đông. Nhật ký của anh dài hai năm, bắt đầu từ mùa hè.

Thật ra chị không chia nhật ký theo mùa, mà chia theo tháng, mỗi tháng đi kèm với một cái tựa mà tựa ngắn nhất là “Huh” và dài nhất là “Severe birthday-related thirties panic”, chả có cái tựa nào ướt át. Anh thì chia nhật ký theo mùa, mỗi mùa cũng đi kèm với một cái tựa, một nửa số tựa ấy là ướt át, ví dụ, “Sự yên lặng tinh khiết của làn nước lung linh”.

Ngày nào viết nhật ký thì chị ghi thứ, ngày cụ thể, nhiều khi còn có cả giờ giấc nữa. Ngày nào viết nhật ký thì anh chỉ ghi thứ, không ghi ngày cụ thể, trừ ngày cuối cùng – thứ Hai ngày 9 tháng Chín năm 2002. À, trừ thêm cả ngày 11 tháng Chín năm mà ai cũng biết là năm nào đấy nữa.

Nhật ký của chị bắt đầu từ một ngày Chủ nhật, kết thúc bằng một ngày thứ Ba. Của anh bắt đầu từ một ngày thứ Hai, kết thúc cũng bằng một ngày thứ Hai.

Nhật ký của chị thật ra bắt đầu bằng hai trang New Year’s Resolutions liệt kê những gì chị hạ quyết tâm sẽ không làm và sẽ làm trong năm mới. Nhật ký của anh thật ra bắt đầu với một trang trích dẫn hai câu của hai ông nhà văn.

Nhật ký của chị đề tặng mẹ. Nhật ký của anh đề tặng gái.

Trong nhật ký của anh có nhắc tới chị. Nhật ký của chị dĩ nhiên chẳng có chỗ nào nhắc tới anh vì ngày chị viết nhật ký anh còn chưa hiện hồn.

Nhật ký của chị là một câu chuyện rõ ràng. Nhật ký của anh rõ ràng là có rất nhiều chuyện.

Leave a comment

Filed under Tiểu thuyết