Tag Archives: Nguyễn Nhật Ánh

Còn chút gì để nhớ

Mãi gần đây tôi mới nhận ra Nguyễn Nhật Ánh (NNA) là nhà văn Việt Nam mà tôi đọc nhiều nhất. Tuy không nhớ là đã đọc bao nhiêu và đọc những quyển nào, ít nhất tôi cũng đã phải đọc được hai chục quyển của ông. Nhưng cũng thú thực là có những quyển tuy đã đọc rồi đến giờ nhìn tựa sách tôi không thể nhớ được nội dung của chúng như thế nào nữa.

Mấy hôm trước tự dưng tôi lại đọc NNA sau rất nhiều năm. Cũng vô tình, Còn chút gì để nhớ không chỉ viết về tuổi học trò nghịch ngợm như các tác phẩm quen thuộc khác của NNA mà truyện kéo dài cho tới khi các nhân vật bước vào lứa tuổi ba mươi, sau khi đã đi qua cái thời hồn nhiên, trải qua các biến cố, và có lẽ bắt đầu nhìn cuộc đời một cách nhẹ nhàng hơn. Bởi vậy, những độc giả một thời của NNA mà nay đã “toan về già” nếu chưa đọc quyển này thì giờ đọc vẫn còn kịp ;). Tôi cũng đã ngoài ba mươi mà đọc quyển này vẫn thấy nguyên vẹn một niềm thích thú như đã đọc NNA hồi còn teen teen cách đây mười mấy năm.

Hơn nửa đầu của truyện viết về tình cảm tuổi học trò cùng với tất cả những sự hồn nhiên và nhí nhố của những cậu trai, cô gái mới lớn, đúng sở trường của NNA. Dĩ nhiên trong đó không thể thiếu những “bà chằn” cá tính, to mồm có lẽ là luôn xuất hiện trong mọi truyện của NNA để bắt nạt mấy cậu trai khờ. Hội thoại rất dễ thương, đọc không thể không lăn ra cười :D.

Phần sau là câu truyện khi bối cảnh chính trị, xã hội bắt đầu chen vào, trở thành lửa thử vàng cho những nhân vật đã một thời hồn nhiên và dễ thương ngang nhau. Mối tình Chương – Quỳnh ngay lập tức gãy đôi ra trước ngọn lửa ấy, để cho nhân vật Chương cứ đau khổ, day dứt mãi nhiều năm về sau, để rồi sau sóng gió anh hiểu nhiều hơn về từng người sống quanh mình. Ai ích kỷ, ai hèn nhát, ai khẩu xà tâm Phật…

NNA đã để cho Chương, giống như nhiều người trong chúng ta, cảm thấy thật khó để ghét một người mình đã từng yêu thương thật lòng, kể cả khi họ đã làm mình tổn thương và mình biết rõ họ không xứng đáng với tình cảm của mình. Đối với người ấy có còn chút gì để nhớ hay không là câu hỏi mà Chương tự hỏi khi tất cả mọi chuyện đã lùi vào dĩ vãng. Truyện cũng kết thúc ở đó.

Đôi khi chạy ngang tiệm may, tôi vẫn nhìn thấy Quỳnh. Có một lần, vâng, chỉ có một lần thôi, tôi dừng xe lại đứng nói chuyện dăm ba câu với Quỳnh trước cửa. Thú thật, đó là những câu chuyện nhạt phèo, chán ngắt nhưng chẳng hiểu sao khi nhìn vào mắt Quỳnh, tôi bỗng cảm thấy bồi hồi, xao xuyến lạ lùng chẳng khác nào tôi đang đứng trước Quỳnh mười lăm năm về trước. Đúng là lạ lùng, bởi vì tôi biết chắc rằng tình yêu của tôi đối với Quỳnh thực sự đã chết từ lâu. Khi đạp xe đi, bỗng dưng tôi bâng khuâng tự hỏi, rằng không biết trong vô vàn những kỷ niệm tươi đẹp ngày xưa, đối với Quỳnh bây giờ có còn một chút gì để nhớ hay không.

Mô tuýp truyện như thế này thực ra không mới. Đọc Còn chút gì để nhớ tôi lại nhớ đến những cuốn như Ruồi trâu của Voynich hay Tạm biệt, Columbus của Philip Roth. Chắc là vì ở đâu cũng có những chuyện tình yêu như thế. Xét cho cùng, chúng ta ai mà chẳng là con người xã hội, chịu ảnh hưởng của các định kiến xã hội và các tư tưởng chính trị. Kể cả khi nhận dạng ra được các định kiến của mình, cũng cần có sự dũng cảm mới có thể vượt qua được những định kiến đó.

Điều quan trọng là, NNA đã kể một câu chuyện rất Việt Nam!

Leave a comment

Filed under Truyện vừa