Tag Archives: Paul Auster

Sách đọc tháng 10/2014

Tháng Mười mình đã đọc được tổng cộng 9 quyển/truyện và đọc được một nửa bộ Hồng Lâu Mộng, trong đó có một quyển là đọc lại và ba quyển trước đây đã đọc được một phần. Tổng cộng mình đọc trong tháng này được hơn 4.000 trang. Not a bad start.

Trước tiên mình đọc liền ba quyển của Haruki Murakami. Tazaki Tsukuru không màu và những năm tháng hành hương là tiểu thuyết gần nhất của Murakami. So với nỗi thất vọng 1Q84 thì câu chuyện trong quyển sách nhỏ này được kể tốt hơn, trọn vẹn hơn, mặc dù đây chỉ là một truyện bình thường của tác giả này, như kiểu đến hẹn lại ra sách, không thể so sánh với các sách đình đám khác của bác được. Tuy nhiên, cốt truyện cũng khá thú vị, mặc dù vẫn xoay quanh những con người có vấn đề với bản ngã của mình loay hoay tìm cách sống giữa những dằn vặt về quá khứ cũng như các mối quan hệ bạn bè trúc trắc. Đặc biệt, có lẽ lần đầu tiên trong truyện Murakami có một đoạn quan trọng được lấy bối cảnh ở ngoài nước Nhật, mà cụ thể là tại Phần Lan. Mình thích cái đoạn ấy, không rõ là tại làm sao.

Rồi mình đọc nốt cuốn Ngầm: Thảm kịch sarin và sự trống rỗng giữa lòng thịnh vượng. Cuốn này trước đây mình đã đọc được hai phần ba rồi. Rất phục bác Murakami đã lao động như một nhà xã hội học thực thụ khi tiến hành tiếp cận, phỏng vấn các nạn nhân của thảm kịch sarin cũng như một số thành viên của giáo phái Aum và kể lại câu chuyện của cá nhân từng người để giúp người đọc có một cái nhìn gần gũi hơn so với việc đọc những bài báo “khách quan” thông thường.

Cuốn thứ ba của Murakami mà mình đọc trong tháng này là Biên niên ký chim vặn dây cót. Cuốn này mình đã đọc cách đây chừng 6-7 năm nhưng bỏ cách những đoạn về hồi ức của ông trung sĩ, vả lại hồi đó đọc không hiểu lắm nên đã quên gần hết. May mà giờ có thời gian đọc lại, vì đây đúng là một trong những truyện hay nhất của Murakami vì nội dung trúc trắc, không đơn giản như các truyện khác của bác, mặc dù có những chi tiết mình thấy hơi thừa thãi (hoặc là do underdeveloped, giống như trong bộ 1Q84). Giờ mình đã nhớ được cốt truyện rồi, nhất định khi nào sẽ lại đọc lại cuốn này một lần nữa, để có thể phân tích và so sánh nhân vật Kano Creta với nhân vật người vợ ngay từ đầu. Nhìn chung là một quyển truyện đọc vất vả.

Tiếp đó mình đọc Khởi sinh của cô độc của Paul Auster. Mình bắt đầu chú ý đến Paul Auster khi vô tình đọc The New York Trilogy, một tác phẩm rất nổi tiếng của bác này, nhưng lại mang một cái tên Việt rất buồn cười là Trần trụi với văn chương. Sau quyển đầu tiên đó và trước quyển hồi ký này mình đã đọc Moon Palace và thấy rất thích lối kể truyện của bác, chứ nếu không nhìn cái tựa này mình sẽ không có hứng thú để mua lắm. Quyển này mình đọc hơi mất tập trung nên không review gì nhiều. Chỉ có cảm giác nổi bật nhất là quyển này bác viết rất thơ, nghĩa là giọng văn rất mềm mại, mượt mà mà ít khi mình đọc được. Cũng không lạ vì bác ngoài là một nhà văn còn là một nhà thơ nữa, đã từng sống nghèo khổ trong một cái phòng áp mái rẻ tiền ở Paris để làm thơ mà sống.

Tiếp theo mình đọc một quyển sách mà mình nghĩ là sẽ xếp nó vào trong top những quyển sách mà mình thích nhất, đó là Người gieo hy vọng (Teaching hope) của Erin Gruwell và nhóm các nhà văn tự do. Lại là một tập hợp khác những câu chuyện cá nhân giống như cuốn ‘Ngầm’ kể trên, nhưng là do mỗi cá nhân tự viết ra. Đó là những chuyện rất ngắn, kể về những kỷ niệm ấn tượng hoặc đôi khi chỉ là cảm xúc của những người giáo viên dạy những lớp học sinh cá biệt ở mọi nơi trên khắp nước Mỹ. Mình thích quyển này vì bản thân mình cũng quan tâm đến việc dạy học và nó giúp cho mình hiểu nhiều hơn về cuộc sống của những tầng lớp dưới trong xã hội Mỹ thông qua câu chuyện của những đứa trẻ tại trường học mà cá nhân mình đã từng tiếp xúc khi còn ở Mỹ.

Tiếp nữa mình đọc Bản giao hưởng đồng nội của Andre GideChú nhóc của Anfonse Daudet, được dịch sang tiếng Việt và in chung trong một cuốn sách. Có lẽ lâu lắm rồi mình mới lại đọc truyện của các nhà văn châu Âu. Hai truyện này đều đã viết khá lâu rồi, đọc cũng được nhưng không có gì quá đặc biệt để review, trừ câu chuyện của “chú nhóc” được dựa trên chính cuộc đời của tác giả là cho thêm một góc nhìn về cuộc sống của một người đã dấn thân theo con đường văn chương, giống như cuốn sách của Auster kể trên hoặc một cuốn hồi ký của một nhà văn khác mà mình đọc trong tháng Mười Một.

Cuốn sách ấn tượng nhất của tháng Mười mà mình đọc là Phúc lành của đất (Growth of the soil) của nhà văn người Na Uy Knut Hamsun. Đầu tiên phải nói là bản dịch tiếng Việt rất dở, đọc hơi khó chịu. Thật đáng tiếc vì đây thực sự là một tiểu thuyết có tầm vóc. Nói là truyện có tầm vóc là bởi nó như một sự tóm tắt ngắn gọn sự phát triển của nhân loại từ thuở bình minh của nền văn minh nông nghiệp cho đến bình minh của nền văn minh công nghiệp. Câu truyện bắt đầu bằng hình ảnh một người đàn ông độc hành đi tìm đến một nơi hoang vu để bắt đầu một cuộc sống mới (không rõ cuộc sống trước đó thì như thế nào). Rồi tại đây anh lập gia đình, dần dần phát triển thành một trang trại trù phú trước khi những người khác bắt đầu kéo đến đây lập nghiệp. Rồi câu chuyện cứ tiếp tục phát triển với mối quan hệ đan xen trong vùng nông thôn này, mối quan hệ của nó với thành phố, sự can thiệp của nhà nước, sự phát hiện ra các mỏ kim loại, sự xuất hiện của các đội quân khai mỏ và kế đó là các nhà buôn tạp hóa,sự cơ giới hóa nông nghiệp, rồi sự tranh giành đất đai giữa nhiều bên có thế lực. Truyện tái hiện lại những gì đã diễn ra ở Na Uy đầu thế kỷ 20, nhưng có thể tìm thấy ở bất kỳ quốc gia nào khi bước đầu tiếp xúc với công nghiệp hóa. Có thể đó chính là lý do cuốn sách này đã góp phần lớn giúp cho Knut Hamsun đoạt giải Nobel Văn học năm 1920.

Trước khi tháng Mười kết thúc mình cũng kịp đọc thêm một cuốn nữa là O Zahir của Paulo Coelho. Cuốn này cách đây 7 năm mình đã cầm lên đọc nhưng vì thấy không hấp dẫn nên đã bỏ dở và đã từng xếp nó vào danh sách những cuốn sách mình sẽ không bao giờ thèm đọc cho hết. Nhưng vì vừa đọc lại Biên niên ký chim vặn dây cót là một truyện về một người đàn ông có vợ tự dưng mất tích nên mình lại có cảm hứng đọc lại quyển này để xem cùng với một bối cảnh mở đầu giống nhau thì hai nhà văn triển khai cốt truyện tiếp theo như thế nào. Nói chung quyển này đọc mình thấy bình thường. Vẫn giọng văn triết lý quen thuộc của Coelho, một vài đoạn đọc thì cũng được nhưng tổng thể mình thấy triết lý hơi nhiều. Cái kết của truyện mình cũng không hiểu lắm. Nhưng mình thích việc tác giả đưa vào đây câu chuyện về đất nước Kazakhstan vốn là một đất nước ít ai để ý đến.

Advertisements

Leave a comment

Filed under Review ngắn