Phải bắt đầu hơi dài dòng một chút. Cách đây mấy năm, trong một lần tâm sự với một bạn về việc tôi lúc ấy đang tính đổi nghề trở thành nhà văn (giờ thì tôi cũng đã đổi nghề nhưng không phải là nhà văn), sau khi nói chuyện xong bạn ấy về có viết cho tôi một cái email, gửi cho tôi một tấm ảnh hay là một cái video gì đó của J. K. Rowling, và viết đại ý là ai thay đổi thế giới thì bạn ấy không biết, nhưng người phụ nữ này thì đã thay đổi cuộc đời của bạn ấy.
Tôi cũng thấy hơi bất ngờ. Dĩ nhiên Harry Potter là một bộ sách tuyệt vời. Tôi cũng rất thích bộ truyện này, chỉ là nó không có ảnh hưởng đến tôi một cách lớn lao đến như vậy nên tôi cũng chưa từng nghĩ đến việc nó có thể là bộ sách thay đổi cuộc đời của một ai đó. Nhưng sau thì chúng tôi không nói chuyện thêm và tôi cũng không nghĩ ngợi gì thêm về chuyện đó.
Tuần trước, tôi vô tình xem lại một tập phim Harry Potter, thế là lại nghĩ ngợi về bộ truyện rồi lục lọi trên mạng đọc thêm một vài thứ, trong đó có việc các nhân vật trong Harry Potter thuộc cung hoàng đạo nào. Thế rồi đột nhiên tôi nhớ lại câu chuyện năm xưa với người bạn và cũng nhớ ra rằng thằng bạn tôi nó thuộc cung Sư Tử! Bảo sao mà bộ truyện này ảnh hưởng tới nó mạnh mẽ như thế. Harry Potter thuộc cung Sư Tử, J. K. Rowling cũng thuộc cung Sư Tử. Hay chính xác hơn, Harry Potter chính là một phần nào đó trong tâm thức của Rowling. Thậm chí bà ấy đã lấy chính sinh nhật của mình làm sinh nhật cho cậu bé. 31/07 – definitely a Leo!
Và việc này có lẽ cũng có thể giải thích một phần lý do tại sao tôi thích bộ truyện này nói chung nhưng không cảm thấy gắn bó một cách đặc biệt với nó. Thông thường, chúng ta thích một cuốn sách, một câu chuyện nào đó là bởi chúng ta cảm thấy gần gũi với các nhân vật trong ấy, cảm thấy chúng ta rất giống họ ở nhiều điểm. Tôi thích cái thế giới pháp thuật vô cùng giàu có về chi tiết và lắt léo về cấu trúc mà Rowling vẽ ra, nhưng tôi lại không nhìn thấy mình nhiều lắm trong các nhân vật chính của bộ truyện này. (Nhân tiện, tôi thuộc cung Bảo Bình, cung của ông Weasley và Luna Lovegood.)
Nhưng nói vậy không có nghĩa là tôi không có các nhân vật yêu thích trong Harry Potter. Nãy giờ là nói lan man chơi chơi, giờ tôi sẽ viết về các nhân vật mà tôi thích nhất trong bộ truyện này.
Thầy Dumbledore
Tôi nghĩ là đứa trẻ nào đi học cũng sẽ thích có một thầy giáo như là thầy Dumbledore. Đây chắc chắn là một trong những nhân vật mà tôi thích nhất.
Có một thời gian khá dài, không rõ bắt đầu từ bao giờ nhưng phải kéo dài tới tận một hai năm đầu những năm ba mươi tuổi, tôi hay có cái cảm giác thèm có một mentor. Một người lớn tuổi, có kinh nghiệm, chỉ bảo và giúp đỡ tôi trên đường đời. Không phải là khuyên bảo điều hay lẽ phải, hay phải chỉ cho tôi chính xác phải làm cái gì, mà là một người lắng nghe mình khi mình cần, cho mình một lời khuyên, giúp mình hiểu thêm về cuộc sống, để mình trưởng thành với bớt lo lắng, bớt hoang mang, và bớt dằn vặt hơn. Một người giống như thầy Dumbledore.
Thực ra trong cuộc sống, tôi cũng gặp được những người như thế, chẳng qua tôi không có cơ hội được làm việc hay làm bạn với họ trong thời gian dài, mà chỉ là những quãng thời gian ngắn ngủi, khiến tôi sau đó lại càng hay cảm thấy nuối tiếc. Cũng mất một thời gian dài, nhưng giờ thì tôi đã học được cách tự làm chủ cuộc sống của chính mình, không còn trông chờ một mentor nào nữa.
Bởi vậy tôi rất thích cái chi tiết trong tập 3 khi Harry Potter cứ chờ đợi mãi con hươu thần, hiện thân của cha mình, tới cứu mình-trong-quá-khứ bên bờ hồ, nhưng rồi cuối cùng chợt nhận ra rằng, sẽ chẳng có con hươu thần nào cả, mà cậu sẽ phải tự cứu lấy chính mình-trong-quá-khứ. Và đó là lúc Harry gọi được thần hộ mệnh của mình, và hóa ra đó cũng chính là con hươu đã tới cứu Harry-trong-quá-khứ.
Nhưng đó là chuyện sau này. Mãi sau tôi mới có thể làm được như Harry trong cuộc đời thực của chính mình. Còn ngày mới đọc Harry Potter, tôi rất mê thầy Dumbledore. Đó chính xác là mẫu mentor mà tôi vẫn mơ có được. Một người thông thái, thấu hiểu mọi điều, nhưng rất gần gũi, thực tế, và hài hước chứ không giáo điều, không cấm đoán mà gợi mở, và thường không né tránh những câu hỏi của những người trẻ. Khi đọc Harry Potter, thầy Dumbledore là một nhân vật làm tôi cảm thấy rất ấm lòng.
Fred & George
Nếu tính trong “thế hệ trẻ” trong Harry Potter, tôi chính ra thích nhất cặp song sinh nhà Weasley. Mặc dù hai nhân vật này được cho là thuộc cung Bạch Dương, không phải cung của tôi, nhưng tôi lại thấy họ gần với mình nhất – hài hước, thích bày trò vui vẻ, và không thích các thể loại luật lệ nào sất. Tôi thì không hay chọc phá người khác như họ, cũng không biết làm kinh tế như họ, cũng chẳng đủ can đảm bỏ học khi có biến như họ, nhưng cơ bản tôi cũng yêu tự do như họ, và giờ cũng đang ung dung tự tại sống một cuộc đời không giống với số đông, về cơ bản cũng chẳng sợ trời sợ đất gì.
Charlie & Bill Weasley
Fred và George không phải là những cá tính điên rồ nhất trong nhà Weasley. Về cơ bản, tôi rất thích cái gia đình này. Sau cặp sinh đôi thì tôi thích nhất hai anh Charlie và Bill. Có lẽ thích anh Charlie nuôi rồng hơn, nhưng quả thật tôi không nhớ nhiều chi tiết về hai anh này, và hình như còn lẫn lộn giữa hai người. Bữa nào phải đọc truyện lại mới rõ hơn được. Nhưng tôi nhớ là cả hai anh đều rất ngầu. Cả hai đều là Nhân Mã.
Bác Hagrid
Nhắc đến Nhân Mã là phải nhắc đến bác Hagrid. Đây cũng là một nhân vật mà tôi rất thích. Chắc tôi thích những người hoang dã. Với bác Hagrid thì còn là vì tôi cũng khá thích động vật nói chung. Nếu theo học ở Hogwarts, nhất định tôi sẽ thích môn học của bác Hagrid nhất. Sẽ tình nguyện xin làm phụ tá, trợ giảng cho bác, rồi làm trợ lý chăm nom các con vật nuôi cho bác. Rồi nếu thế giới mà yên bình thì học xong sẽ xin ở lại trường dạy môn Sinh vật huyền bí! B-) (Đấy là nếu không theo chân anh Charlie sang Rumani nuôi rồng!)
Tôi cũng thích được sống trong một cái lều ở bìa rừng như bác Hagrid, hàng ngày đi chăm nom các con vật, tối đến ngồi chơi với Fang hoặc đi thăm Aragog, trong nhà lúc nào cũng sẵn kẹo bánh và trà ngon để tiếp đãi những người bạn thường xuyên đến thăm, kể cả khi chúng nó chui vào cái áo khoác tàng hình mà đến gõ cửa nhà tôi lúc đêm muộn!
Neville Longbottom
Nhắc tới một người thích động vật thì tôi lại nhớ tới một người thích thực vật, cũng là một nhân vật tôi thích, đó là Neville Longbottom. Có lẽ tôi cảm thấy gần gũi với nhân vật này là bởi tôi trước đây cũng là một đứa trẻ nhút nhát, nhưng rồi giống như Neville, cũng học được cách trở thành một con người mạnh mẽ hơn, biết rất rõ mình là ai, mình theo đuổi những giá trị nào.
Ngoài ra thì Neville còn có một câu chuyện quá khứ về gia đình cũng hơi phức tạp, nên câu chuyện về cuộc đời và sự trưởng thành của cậu bé này cũng trở nên thú vị. Có lẽ sau này khi đọc lại bộ Harry Potter tôi sẽ viết một bài riêng về Neville.
Neville hóa ra lại thuộc cung Sư Tử.
Molly Weasley
Rõ ràng là những nhân vật mà tôi thích nhất kể ra nãy giờ đều thuộc các cung lửa. Giờ thì sẽ đến một cung nước. Rất tiếc là tôi không đặc biệt thích nhiều nhân vật nữ trong Harry Potter (mặc dù giáo sư McGonagall và Luna Lovegood cũng là những nhân vật rất đáng yêu, bên cạnh Hermione siêu phàm), nhưng tôi có thể nói nhân vật nữ mà tôi thích nhất chính là bà Weasley.
Nhìn chung thì tôi rất ngưỡng mộ những người phụ nữ có cá tính mạnh, không nhất thiết phải là lãnh đạo thành đạt hay nữ anh hùng siêu nhân gì đó, mà chỉ cần là một người phụ nữ hét ra lửa nhưng cũng rất đáng yêu như bà Molly trong một gia đình với một ông chồng Bảo Bình lúc nào cũng say mê đủ thứ kỳ quặc, mấy thằng con “trời đánh” toàn làm những thứ điên rồ, phá bỏ các thể loại luật lệ, rồi sống những cuộc đời tự do tự tại chẳng giống ai, rồi một thằng con “cừu đen” lầm lỡ như Percy, và một cô con gái út cứng cỏi.
Như tôi đã từng đọc ở đâu đó không nhớ, bà Molly chính là chất keo gắn kết mọi người trong nhà Weasley lại thành một cái gia đình. Thú thực, tôi cũng có một bà mẹ Bọ Cạp và một người yêu tự do như tôi cũng thấy hơi mệt khi mẹ tôi đôi khi cũng kiểm soát hơi nhiều và không thích tôi phá cách hay làm cái gì khác với số đông. Nhưng quả thật cũng giống như bà Weasley, mẹ tôi cũng là chất keo tạo nên gia đình tôi, cái tập thể mà mỗi người một phách.
Bà Weasley không chỉ tạo thành một cái gia đình cho ông chồng mơ mộng và một đàn con đông đúc. Bà còn cho Harry cái hơi ấm gia đình mà cậu bé không có, dĩ nhiên là từ rất lâu trước khi cậu bé sau này lại trở thành con rể của bà. Nhưng có lẽ chính từ sự xuất hiện của gia đình Weasley mà đặc biệt là sự quan tâm, che chở, yêu thương ấm áp mà bà Weasley dành cho Harry chẳng khác gì một đứa con của mình đã khiến Rowling nghĩ tới việc cho cậu bé gia nhập gia đình họ luôn bằng cách cưới luôn cô con gái duy nhất trong nhà!
Ron Weasley
Nhân nói đến bà Weasley thì cũng nên nhắc tới Ron, một thanh niên cung Song Ngư, cũng là một cung nước. Trong ba nhân vật chính, chính ra tôi lại thích Ron nhất. Đối với tôi, Harry và Hermione đều hơi siêu phàm, đều có năng lực và khí chất hơn người, nhất là người bình thường như tôi. Bởi vậy trong bộ ba bọn họ, tôi đâm ra lại cảm thấy gần gũi với Ron hơn. Tôi thì không hay xúc động như Ron, nhưng ở Ron có nhiều suy nghĩ, cảm xúc, và hành động giống một người bình thường trong thế giới thực. Chính điều đó giúp cho bộ sách này trở nên “thực” hơn và khiến bộ ba Harry – Ron – Hermione trở nên thú vị và cân bằng hơn.
Tôi nghĩ một trong những chi tiết thú vị nhất trong bộ sách chính là việc Ron sau này lại thành đôi với Hermione, chắc chắn nằm ngoài sự hình dung cũng như mong đợi của nhiều độc giả. Tôi thì không phải fan đẩy thuyền cho cặp Hermione và Harry nhưng cũng chẳng nghĩ gì về Ron và Hermione cả. Nhưng tôi nể bà Rowling ở việc đẩy thuyền cho cặp Song Ngư – Xử Nữ (Đất và Nước) này. Rõ ràng các diễn biễn bất ngờ và khó đoán của Harry Potter chính là một điểm độc đáo, nổi bật của bộ truyện và khiến người người từ khắp nơi trên thế giới cảm thấy mê mẩn.
Sirius Black
Nhắc đến các cung nước mà suýt nữa thì tôi quên mất Sirius Black. Anh này cũng thuộc cung Bọ Cạp giống bà Molly, nhưng có vẻ cũng rất phóng khoáng, phong trần, lãng tử, giống như một Nhân Mã. Trong bộ truyện Harry Potter, không hiểu sao tôi thích nhất tập 3 với câu chuyện của Sirius Black. Và khi đọc tập 5 không hiểu sao tôi cũng đoán được là Sirius sẽ chết.
Tôi hiểu tại sao Rowling lại tạo ra Sirius Black. Harry Potter là một đứa trẻ mồ côi lớn lên lúc nào cũng tưởng nhớ về cha mẹ mình và thèm khát có được một gia đình. Với một cậu bé như thế, quá trình trưởng thành nhất định sẽ đặc biệt hay nghĩ về người cha, giống như kiểu tôi đã nghĩ về một mentor vậy. Tuy Harry đã có thầy Dumbledore, nhưng thầy lại giống một mentor, và có lẽ giống một người ông hơn là một người cha. Anh em thì đã có Ron. Vậy thì phải có một nhân vật nào đó giông giống như một người cha đối với Harry. Còn gì hơn là một người cha đỡ đầu, lại chính là người bạn thân nhất của cha mình?
Nhưng Sirius phải có một cuộc đời éo le. Bởi, có lẽ ý tưởng của nhà văn khi xây dựng câu chuyện về cuộc đời của cậu bé Harry Potter là cậu ấy sẽ trưởng thành, sẽ vượt qua nhiều khó khăn, biến cố, nhưng đó cũng là một hành trình vô cùng gian nan. Nếu Sirius là một người bình thường, sống một cuộc đời bình thường, dang tay đón nhận Harry như một đứa con trai, trở thành người cha thứ hai của cậu, xong hai người sống hạnh phúc mãi mãi thì câu chuyện sẽ không còn gì để kể.
Bởi thế Sirius phải có một cuộc đời éo le. Xuất hiện rồi, tưởng như được giải oan rồi, chuẩn bị bước từ bóng tối ra ánh sáng đến nơi rồi, thì lại phải trôi dạt nơi chân trời góc bể, chỉ có thể giao tiếp và giúp đỡ cho Harry một cách rất hạn chế mà thôi. Harry, vì thế, cũng buộc phải học cách trở nên mạnh mẽ hơn. Nhìn chung, đó là cách mà con người trưởng thành (và sống sót).
Có lẽ cũng chính bởi nghĩ theo cái logic ấy mà khi đọc tới giữa tập 5 tôi đã dự cảm được cái chết của Sirius. Nói một cách hơi phũ phàng thì để tạo thêm khó khăn cho hành trình của Harry, tác giả sẽ không chỉ tạo ra thêm thử thách, thêm biến cố, thêm những cuộc phiêu lưu, mà còn phải tăng thêm sự bi thảm trong những trải nghiệm của Harry, cũng như những người khác, mà cái chết của Sirius gần như mới là sự khởi đầu, mà sau này tới cuối bộ truyện như chúng ta đã biết, còn có nhiều mất mát đau thương nữa, trong đó có sự ra đi của hai trong số những nhân vật mà tôi yêu thích kể trên.
Đúng ra thì cái chết đã được nhắc đến ngay từ tập đầu tiên, nhưng trong ba tập đầu đều là chuyện quá khứ. Tới tập thứ tư mới bắt đầu có một cái chết ở diễn biến hiện tại của câu chuyện, nhưng dù sao Cedric cũng là một nhân vật phụ, không tạo nên những cảm xúc quá mạnh mẽ với người đọc. Với Harry thì mạnh hơn vì cậu bé phải trực tiếp chứng kiến sự việc. Phân đoạn này Daniel Radcliff đã diễn rất tốt trên phim.
Sự ra đi của Sirius giống như là đã hoàn thành vai trò của mình trong cuộc đời của cậu bé Harry Potter. Bản thân Rowling cũng chia sẻ là đã phải khóc khi viết về diễn biến này.
Harry Potter
Cuối cùng, kể kết lại bài này, tôi cũng nên nhắc tới Harry Potter. Harry Potter dĩ nhiên là một nhân vật tuyệt vời mà Rowling đã tạo ra. Một cuộc sống, một hành trình trưởng thành với quá nhiều biến động. Có thể nói là một cuộc đời phi thường. Nhưng chính cái sự phi thường, cái sự hơn người ấy lại khiến tôi không hình thành một gắn kết đặc biệt về mặt cảm xúc ở góc độ cá nhân với nhân vật này.
Chắc chắn tôi sẽ viết nhiều hơn về nhân vật Harry Potter, cũng như về bộ sách này, nhưng phải trong các bài viết sau. Tới giờ thì tôi mới đọc (gần hết) bộ truyện này có một lượt, mà cách đây cũng lâu rồi. Năm nay thì đã gần hết, hy vọng sang năm tôi sẽ có thể bắt đầu đọc lại bộ truyện này, lần lượt từng cuốn một, và sau đó thì sẽ có nhiều điều để viết hơn.
Giờ thì xin dừng tại đây. Chúc mọi người một cuối tuần vui vẻ!